Má, người tôi ngưỡng mộ nhất.

Má, người tôi ngưỡng mộ nhất.

Má, người tôi ngưỡng mộ nhất.

Má, người tôi ngưỡng mộ nhất.

Má, người tôi ngưỡng mộ nhất.
Má, người tôi ngưỡng mộ nhất.
Má, người tôi ngưỡng mộ nhất.

               Mom, whom I admire most


    Truyện "I'm the richest person in the world" tạm dịch "Tôi là người giàu nhất thế giới" của nhà văn Mỹ nổi tiếng Steeve Goodier nói về một góa phụ mù cao tuổi tên Stella và căn bệnh thấp khớp đã giữ bà quanh quẩn trong nhà với chiếc xe lăn. Bà đã dành rất ít thời gian trong đời cho những suy nghĩ than trách số phận mình. Bà chẳng bao giờ than phiền về những gian lao vất vả trong cuộc đời đã qua hay trong hiện tại. Thay vào đó bà hay kể về những điều may mắn của mình. Và với nụ cười trên môi bà thường nói "Tôi là người giàu nhất thế gian này".
      
     Có lẽ đúng như thế thật. Bà có tình yêu thương. Bà thấy được tình yêu thương trong bè bạn, trong gia đình và trong niềm tin của mình. Bà tìm thấy mọi thứ cần để có cuộc sống hạnh phúc đầy đủ. Và còn gì nữa, bà biết hết.

      "Tôi là người giàu nhất thế gian" gợi lại trong ký ức người mẹ kính yêu của tôi.

      Má tôi là một người phụ nữ giản dị nhân từ. Với ba tôi bà là một người vợ luôn làm tròn bổn phận mình. Với chúng tôi bà là một người mẹ quan tâm chu đáo từng đứa trong mười người con của bà. Trong gia đình ngoại bà là một người chị luôn nhường nhịn và thương em út. Đối với đồng nghiệp và bà con lối xóm, bà sống rất biết điều và không để mất lòng ai. Với học trò của mình bà hết lòng dìu dắt và tận tâm(mẹ tôi là giáo viên thâm niên). Vì thế ngày má tôi qua đời, đám tang được xem là lớn nhất nhì trong thành phố thời ấy, chữ "lớn" ở đây nghĩa là rất đông người đưa tiễn. Dọc hai bên đường từ nhà đến nơi an nghỉ của má tôi, bà con lối xóm, các đồng nghiệp, học trò xưa,nay(có những người giữ những vị trí cao trong xã hội)kể cả những học trò làng của những năm nẳm năm nào từ quê nhà lên để tiễn biệt cô giáo mình, thậm chí một chị quét đường, một ông bán vé số dạo cũng đến để thắp nhang má tôi. Tôi không thể tin được rằng mọi nguời quanh tôi lúc đó lại yêu quí và tỏ lòng kính trọng má tôi đến thế!.

      Những kỷ niệm sâu sắc về má tôi không sao mà kể hết được. Điều tôi thương má tôi nhất là đức tính hiền hậu, khoan dung luôn nghĩ đến hạnh phúc người khác hơn là của bản thân mình. Tôi biết vì tôi mà má phải chịu đựng bao điều tủi nhục buồn phiền, cũng không bao giờ muốn những chuyện buồn phiền ấy đến tai tôi, và luôn che chở tôi. Tôi nhớ nhất câu "Tội nghiệp con gái tôi!" bà thường nói với cô bảy của tôi.

      Tôi vẫn nhớ ngày dạm hỏi của tôi, má vui lắm. Má tất bật từ sáng sớm để tự tay chế biến các món ăn(xin nói thêm má tôi rất giỏi nấu nướng và khéo tay với các loại bánh trái)để thết đãi đàng trai. Gọi là đàng trai chứ ba má chồng tôi qua đời đã lâu, đàng trai gồm hai bà chị chồng, một cháu trai gọi chồng tôi bằng chú và các đồng chí đồng đội của chồng tôi.

      Từ nhiều năm trước má tôi đã mang chứng bệnh tai biến mạch máu não, nhưng vẫn kiên trì tập dưỡng sinh cùng các bạn già đã hưu.

      Hai ngày trước khi má mất, vợ chồng tôi về thăm má. ba má con tíu tít bàn chuyện xây dựng tổ ấm của vợ chồng tôi trong tương lai.  Tôi không thể ngờ được rằng 4 giờ sáng hôm sau thì má tôi qua đời.

      Theo thuyết nhà Phật, kiếp luân hồi có sinh phải có tử. Hàng năm vào mùa Vu Lan, mùa Báo Hiếu tôi đến chùa lễ Phật. Những ai còn má, đứng bên hàng được gắn bông hồng, mất má đứng hàng cài bông trắng. Tôi vẫn đúng bên hàng cài bông hồng vì đối với tôi, má luôn hiện hữu trong ký ức của tôi của mỗi đứa con yêu thương của bà. Nhớ thương má tôi luôn nhắc nhở con trai tôi "Can't anything replace a mother's love" tạm dịch "không điều gì có thể thay thế được tình yêu của người mẹ".

      Mười sáu năm sau chồng tôi vĩnh biệt hai má con tôi. Và những ngày sau đó những tờ giấy trắng với những hàng chữ của con trai tôi "Can't anything replace a father's love". Nhìn những dòng chữ này tôi không cầm được nước mắt mà hiểu rằng thương nhớ và đớn đau vì mồ côi cha và cháu gởi gắm trông cậy vào điều gì ở tôi. Trong hoàn cảnh ấy tôi lại thấy má tôi như đang hiển hiện bên tôi. Tôi phải truyền nghị lực tình yêu cuộc đời, yêu mọi người cho con trai tôi như má tôi đã từng làm với tôi. Đúng, tôi không được cô đơn, không được yếu đuối, không được gục ngã trước bất cứ nghịch cảnh nào. Ai mà chẳng mơ ước giàu có và có một cuộc sống có đủ tiện nghi hiện đại. Nhưng, nhớ đến má, nhớ đến những năm tháng được sống hạnh phúc bên cạnh chồng tôi, tôi hiểu rằng thứ của cải lớn nhất trên đời chính là tình thương yêu.

      Cám ơn bà lão mù nhiều thứ bệnh Stella, cám ơn má kính yêu của tôi, cám ơn chồng yêu thương của tôi. Tôi vẫn nhớ những lời dặn dò của má tôi, những lời dạy bảo của chồng tôi, vì nhờ ba người này tôi có thể tự hào, hãnh diện mà nói với con trai tôi "Tôi là người giàu nhất thế gian-I'm the richest person in the world".


                     Thắp một nén nhang Kính dâng má thương nhớ của con nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu.
                              Ullumbana.On the open day of the hell.
                                        Diệu Hạnh

  

I think whoever still your mom. must be very lucky.
Being born makes the earth heavier                   Thêm một người trái đất sẽ nặng thêm.
Being lack of mother creates tears to the world Nhưng thiếu mẹ thế giới đầy nước mắt.
 



http://images.yume.vn/blog/201108/05/1312526195_bong%20hong%20tang%20me.jpg
Các bài khác